Người thầy năm xưa

     

Tôi xuất hiện ở làng quê nhỏ. Ngôi trường tiểu học của mình cũng là ngôi trường làng bé lắm. Ngồi ngôi trường ấy ngày ngày đón nhận các em học viên nghèo tay lấm chân trần. Vâng, trường tôi nghèo lắm. Tuy vậy ở khu vực đó tôi sẽ tìm thấy nhiều niềm vui và các kỉ niệm về fan thầy vồ cập với lòng hàm ân sâu sắc.

Bạn đang xem: Người thầy năm xưa


*


Đã rộng 10 năm mà lại hình ảnh và khẩu ca của thầy vẫn luôn hằn sâu trong ký kết ức tôi. Đó là năm học lớp 5, tôi được chuyển sang học lớp mới. Ngày đầu đi học tôi đứng ngần ngại ở cửa ngõ lớp vày e hại thầy, chúng ta không quen. Thầy nhìn thấy tôi cùng hỏi han ân cần. Nhìn góc nhìn trìu thích và cầm cố bàn tay ấm áp của thầy, tôi cách vào lớp trong sự yên trung ương lạ thường. Từ lần đầu được gặp mặt thầy rồi được thầy dạy dỗ, tôi càng hiểu cùng thấy yêu mến thầy nhiều hơn. Với thầy, tôi tất cả thể biểu đạt bằng nhị từ “yêu thương” và “tận tụy”. Thầy tận tụy trong từng bài bác giảng, từng ngày một đến lớp. Cả rất nhiều ngày lạnh giá hay hầu như ngày mưa, thầy đều đi học để mang cho chúng tôi nhiều điều new lạ. Tôi nhớ mang lại mùa nước nổi, khắp con đường xá, ngôi trường học những đầy nước. Nắm mà thầy trò công ty chúng tôi vẫn đến lớp đều đặn, học phân bì bõm trong nước thay mà vui mang lại lạ. Những bài bác giảng của thầy dường như “đánh thắng” cả mùa nước lũ. Khi không đến lớp, thầy lặn lội mang lại nhà các học viên để tò mò hoàn cảnh mái ấm gia đình và sinh sản điều kiện tốt hơn để công ty chúng tôi yên chổ chính giữa ngày hai buổi mang lại trường. Thầy tôi là như thế, thầy tận tụy với nghề, yêu thương thương toàn bộ học sinh. Tôi đã từng có lần được mang lại chơi bên thầy – một ngôi nhà mái lá solo sơ tuy vậy gọn gàng, sạch mát sẽ. Tòa nhà bé bé dại ấy chứa đựng tấm lòng yêu thương bát ngát của thầy tôi. Hơn cả 1 fan thầy dạy dỗ chữ, thầy còn dạy shop chúng tôi biết bao điều vào cuộc sống. Thầy luôn nhắc nhở shop chúng tôi cố vắt học tập, không tắt hơi phục cái nghèo. Thầy vẫn tin rằng những học trò của thầy sẽ xây dựng một tương lai tươi đẹp hơn. Tinh thần của thầy truyền sang ý thức của chúng tôi – đều đứa học trò nghèo chan chứa từng nào là mong mơ cùng hoài bão. Những lời khuyên bảo của thầy đang theo tôi trong suốt các tháng năm dài.

Xem thêm: Trường Đại Học Lao Động Xã Hội Cơ Sở 2 Năm 2021, Trường Đại Học Lao Động Xã Hội (Csii)

Riêng cùng với tôi, tôi vẫn nhớ mãi đông đảo lần được thầy mang lại trường. Tuyến đường đá mang đến trường đang thấm biết bao giọt mồ hôi của thầy tôi. Tôi ko có gì quên được hình hình ảnh thầy cùng với chiếc xe đạp điện cũ kĩ cứ kêu “kót két” theo từng vòng quay. Nỗ lực mà chỉ việc ngồi sau sườn lưng thầy, con phố dài trong khi ngắn lại; cái nóng của giữa trưa nắng gắt bên cạnh đó cũng mát mẻ hẳn đi. Nhìn sườn lưng thầy ẩm ướt mồi hôi mà lại miệng vẫn vui cười. Ôi! Sao mà lại nhớ thầy mang lại thế! Trên tuyến đường dài cùng với lắm gập ghềnh, thầy và tôi thuộc nhau nói chuyện nhiều điều thú vị. Tự dưng tôi cảm giác thầy thật gần gụi và thân thiện như một người các bạn lớn. Có lần thầy hỏi tôi rằng: “Nếu chỉ được đi sang một lần trên tuyến đường đầy hoa dại, nhỏ sẽ chọn một bông hoa nào con cho là rất đẹp nhất?!”. Lúc bé thơ ấy tôi nào hiểu rất nhiều gì thầy mong nói, chỉ khẻ mỉm cười rồi yên lặng. Rồi thầy nói rằng “trên đường con đi về sau sẽ có nhiều “bông hoa” như thế. Bé đừng đợi yêu cầu đi không còn quãng đường, hãy chũm lấy thời cơ để con hoàn toàn có thể tiến xa hơn”. Và khi đó tôi bắt đầu hiểu điều thầy ước ao nói, lời nói của thầy đã khích lệ tôi đủ dũng cảm bước xa làng quê bé bé dại để lên tp học tốt hơn. Đúng là thầy tôi, lời khuyên nhủ nhủ thật thanh thanh nhưng sâu sắc và làm bạn ta yên ổn lòng lắm. Đến hôm nay, tôi chợt nhớ lại những mẩu chuyện của fan thầy năm xưa. âm thầm cảm ơn thầy về mọi gì tốt đẹp thầy đã giành riêng cho tôi. Đó là phần nhiều lời bảo ban quý báu động viên tôi một trong những tháng năm dài. Ngay sát 10 trong năm này ít bao gồm dịp về viếng thăm thầy cũ. Ngôi ngôi trường làng thời trước đã tàn phai không nhiều nhiều. Mỗi lần trở về viếng thăm lại thấy mái tóc thầy tôi bội bạc trắng nhiều hơn. Cơ mà dù thời gian có trôi qua bao nhiêu, tấm lòng thầy vẫn như thế, vẫn tận tụy cùng đầy yêu thương.

Đối với tôi, “người thầy năm xưa” là hình tượng của một công ty giáo nước ta ưu tú. Ở thầy tôi là việc hy sinh cao siêu xuất vạc từ lòng yêu nghề, yêu trẻ. Đến hôm nay, trong tâm tôi vẫn trường thọ kính trọng và biết ơn “người cô giáo năm xưa”.