Xăm xăm băng lối vườn khuya một mình

     
Đề bàiViết bài văn nêu cảm giác đoạn trích Thề nguyền trong Truyện Kiều - Nguyễn Du

Văn mẫu tham khảo cảm giác đoạn trích Thề nguyền

Bài tham khảo 1“Truyện Kiều” không chỉ có là một siêu phẩm vĩ đại của nền văn học việt nam mà còn là một thi phẩm được biết đến trên toàn nạm giới. Bên dưới ngòi cây viết tài hoa của Nguyễn Du, hầu như nhân đồ vật như Thúy Kiều, Kim Trọng, thiến Thư,... Trở đề xuất vô thuộc chân thật, trung thực và làm cho thồn thức trái tim của biết bao cầm cố hệ độc giả. Cả công trình dài 3254 câu, từng phân đoạn lại có một cái hay riêng với đoạn trích “Thề nguyền” được đánh giá là đoạn thể hiện rõ ràng nhất ái tình Kim – Kiều tuyệt đẹp. Đây cũng chính là đoạn trích cho thấy tài năng đỉnh cao của Nguyễn Du trong vấn đề tả cảnh, tả tình.

Bạn đang xem: Xăm xăm băng lối vườn khuya một mình


Đoạn trích “Thề nguyền” là 1 cột mốc rất quan trọng đặc biệt trong tác phẩm. Sau khi được Đạm Tiên báo mộng, Kiều luôn luôn cảm thấy bất an, lo ngại khi nghĩ mang lại tương lai, mang đến tình yêu thương của mình. Nàng do dự tự hỏi:“Người đâu gặp gỡ gỡ có tác dụng chiTrăm năm biết tất cả duyên gì giỏi không?”Nhưng, cuộc tái ngộ Kim Trọng vẫn thổi vào lòng cô gái sức sống và lòng tin mới. Nó thúc đẩy nàng nhà động thâu tóm tình yêu, số phận của bạn dạng thân. Nghe tin mái ấm gia đình tối đó không về, Kiều đưa ra quyết định sang bên Kim Trọng. Bậc tài tử giai nhân tỏ lòng cùng mọi người trong nhà và tiếp nối cùng nhau hẹn ước.Mở đầu đoạn trích là cảnh Thúy Kiều “rủ rèm the”, băng lối quý phái nhà đấng mày râu Kim tình tự:“Sông Tương một dải nông sờBên trông đầu nọ, mặt chờ cuối kiaMột tường tuyết trở sương cheTin xuân đâu dễ dàng đi về mang lại năngCửa ngoài vội rủ rèm the,Xăm xăm băng lối vườn khuya một mình.”Những bước chân nhanh nhẹn, đầy dũng mãnh và chủ động ấy như đang từng bước đạp đổ xiềng xích của lễ giáo phong kiến trói buộc fan phụ nữ lâu nay nay. Quả tình trong làng hội phong kiến xưa, hủ tục trói buộc bé người, nó trong khi tạo bắt buộc một bức tường phân làn tự do, phân làn tình yêu song lứa, nhưng lại Kiều một cô nàng có trái tim bồng bột ngây thơ, với việc táo bạo, chủ động trong tình yêu, đang tự mình cầu hẹn, thề nguyền nhưng không bắt buộc sự được cho phép của thân phụ mẹ. Điều đó cho biết thêm trong Kiều luôn luôn hiện hữu khát khao về một tình yêu tự do, thiếu nữ đang tự search kiếm niềm hạnh phúc cho riêng mình.

Xem thêm: Nên Lắp Cảm Biến Áp Suất Lốp Trong Hay Ngoài Hay Van Trong Cho Ô Tô?


“Nhặt thưa sương giọi đầu cànhNgọn đèn trông lọt trướng huỳnh hắt hiu!Sinh vừa tựa án thiu thiuDở chiều như thức giấc dở chiều như mê”Từ thực tại bước vào ảo mộng, từ địa điểm cỏ cây sân vườn tược, nàng bước đi để lại sau sườn lưng vườn khuya để mang lại với người yêu cũng là lúc bước vào cõi mộng tình yêu. Cả nhị tầng ánh nắng cũng soi rọi bước đi nàng, ánh sáng của đèn hòa cùng ánh trăng, dường như ánh trăng làm cho chất thơ dẫn dắt tình cảm của Kiều mang đến đúng nơi buộc phải đến. Còn so với Kim Trọng sự mở ra của Kiều như một giấc mộng, với trạng thái chập chờn giấc ngủ, con đường ranh giới mơ thực mỏng tanh manh, không còn được phân xác định rõ ràng. Tuy nhiên khi phân biệt , nam nhi lại thấy hạnh phúc, nghẹn ngào trước sự lộ diện đột ngột của tình nhân, xáo trộn không khí nơi căn nhà. Nhìn Thúy Kiều đẹp mắt mờ ảo:“Tiếng sen sẽ động giấc hòeBóng trăng vẫn xế hoa lê lại gần”Khung cảnh Thúy Kiều và Kim trọng chạm mặt nhau cũng rất được Nguyễn Du tế bào tả rất là thơ mộng, lãng mạn với hình hình ảnh "trăng xế", "hoa lê".Bóng Kiều chỉ ra thật đẹp, vẫn tinh thần mộng thực đan xen lẫn lộn. Bóng người và bóng trăng như hòa làm một. Vừa gần mà lại xa, tưởng chừng trong vòng tay mà lại khó cầm băt. Cả hình hình ảnh và âm thanh đều rất mơ hồ vì những bước chân của đàn bà Kiều thừa đỗi khẽ khàng, chỉ như 1 cơn gió thoảng qua. Nam giới Kim sẽ thiu thiu ngủ, nửa tỉnh nửa mê nghe tiếng cồn "tiếng sen khẽ đụng giấc hòe". Nhà thơ Nguyễn Du sử dụng hình hình ảnh "tiếng sen" để diễn tả bước chân của Thúy Kiều, gợi cho những người đọc hệ trọng đến những bước chân hết sức vơi nhàng, uyển chuyển đến hơn cả chỉ "khẽ động giấc hòe".
Trong khung cảnh thi vị ấy, lòng tín đồ cũng đầy bâng khuâng:“Bâng khuâng đỉnh gần kề non thần,Còn nhờ giấc mộng tối xuân mơ”Giấc mộng đêm xuân hay còn là giấc mơ của tình yêu có thật. Để nói về sự xúc cồn bâng khuâng của đại trượng phu Kim khi nhận thấy Thúy Kiều, bên thơ đã sử dụng điển ráng của Trung Quốc, chính là điển tích "đỉnh sát non thần", đề cập về bài toán vua nước Sở ngủ nằm mê thấy thanh nữ thần núi Vu Giáp khiến cho chàng Kim như tỉnh như mê, còn tưởng "giấc mộng tối xuân mơ màng".Trước phần đa ngỡ ngàng, niềm hạnh phúc của Kim Trọng, Kiều phân trần lí do nàng dữ thế chủ động sang nhà chàng:“Nàng rằng: khoảng vắng tối trườngVì hoa bắt buộc phải trổ mặt đường tìm hoaBây giờ đồng hồ rõ mặt song taBiết trên đây rồi nữa chẳng là chiêm bao”“Khoảng vắng đêm trường” là không khí thời gian trọng điểm lí bởi vì Kim Trọng trọ học ở ngay gần bên cạnh nhà Kiều mà lại Kiều sang gặp Kim Trọng đúng sau ngàu thanh minh vậy mà cảm hứng như đã cách nhau một khoảng thời gian lâu lắm rồi. Kiều diễn tả nỗi nhớ niềm yêu quý qua chứ “hoa”, tình yêu thâm thúy của nàng dành riêng cho Kim Trọng. Tuy thế Kiều luôn luôn chiu sự ảm hình ảnh về tình yêu với số phận sau cuộc chạm mặt gỡ hữu duyên ở chiêu mộ Đạm Tiên, thiếu nữ có dự cảm về một tương lai bất hạnh chia lìa. Nữ Kiều là một cô gái nhạy cảm lại đang tiếp tục ở mối tình trong sáng, quấn quýt thì nỗi lo lắng về sự xa cách luôn luôn thường xuyên trực.Qua kia thể hiện ý niệm của nàng, phá vỡ đều hủ tục xưa cũ trong thôn hội phong kiến, tim sự dữ thế chủ động trong tình yêu và trân trọng nó.
*