Những điều tôi biết chắc

     

Những Điều Tôi Biết Chắc

Tác giả Oprah Winfrey
Bộ sách
Thể loại Hồi ký kết - chữ ký
Tình trạng Hoàn Thành
Định dạng eBook prc pdf epub azw3
Lượt xem 5463
Từ khóa eBook prc pdf epub azw3 full Oprah Winfrey tiểu truyện Hồi ký kết
Nguồn ebookvie.com

*

Chẳng cần chuyện gì new mẻ, nhưng chí ít với cuốn sách này, tôi nghĩ về vẫn xứng đáng để nói lại một lượt sau chót: Đó là hồi năm 1998, tôi vừa quảng bá cho bộ phim Beloved vào một công tác truyền hình trực tiếp vấn đáp Gene Siskel – cây phê bình phim xuất sắc đã quá cố gắng của tờ Chicago Sun-Times.

Bạn đang xem: Những điều tôi biết chắc

hồ hết thứ hồ hết trôi chảy xuất xắc vời, cho đến thời điểm kết thúc. “Nói tôi nghe nào,” ông hỏi, “chị biết chắc phần đa gì?”

Đúng, đây không phải lần trước tiên tôi bị bắt bí. Tôi sẽ hỏi cùng bị để biết bao nhiêu thắc mắc suốt bao nhiêu năm, với chẳng mấy lúc tôi thấy mình rơi vào cảnh trọn vẹn bí từ bỏ – nhưng, tôi nên thừa nhận, người bọn ông này sẽ tìm ra cách khiến tôi phải “đứng hình”.

“À ừm, về bộ phim truyện ư?” Tôi lúng búng, hiểu rõ là ông kiếm tìm thứ nào đó lớn lao, sâu sắc, phức tạp hơn, cơ mà vẫn nạm đánh trống lảng cho tới khi chỉ dẫn được một lời đáp không ít mạch lạc.

“Không,” ông đáp. “Cô đọc ý tôi liệu có còn gì khác – về bản thân cô, về cuộc sống đời thường của cô, bất cứ gì, vớ tật bất kể thứ gì…”

“Ừừừm, tôi biết chắc… ừừừm… Tôi biết chắc, là tôi cần thời gian để suy nghĩ ngợi thêm tí đỉnh về điều này, ren ạ.”

Thế là, sau 16 năm và không ít suy ngẫm, câu hỏi ấy sẽ trở thành câu hỏi trọng trọng tâm của đời tôi: Suy đến cùng, chính xác là tôi biết cứng cáp được mọi gì?

Tôi đang khám phá câu hỏi ấy trong những số tạp chí O – thiệt ra, “Những điều tôi biết chắc” (What I Know for Sure) chính là tên phân mục hằng tháng của mình – và, tin tôi đi, lắm cơ hội một câu vấn đáp chẳng đề nghị dễ tìm ra. Tôi biết chắc được gì? Rằng giả dụ thêm một biên tập viên nữa call điện tốt viết thư hay thậm chí là gửi biểu đạt khói hỏi han xem “nợ nần bài xích vở” số này định gắng nào, chắc tôi cần thay tên đổi họ mà chuyển biệt cho tới xứ Timbuktu(1) mất!

Nhưng đúng lúc tôi chuẩn bị giương cờ trắng với thét lên, “Thế đấy! Tôi kiệt mức độ rồi! Tôi chẳng biết được những điều gì hết!” Tôi lại nhận thấy mình vẫn dắt cún cưng đi dạo, vẫn pha một nóng trà hay ngâm mình trong nước trong bồn tắm, cố rồi, chưa bao giờ từ đâu, một khoảnh khắc biệt lập sẽ chuyển tôi quay trở lại với điều gì này mà trong óc, trong tâm địa và tự phiên bản năng, tôi hoàn toàn thấu suốt, vượt qua ngoài bóng về tối nghi ngại.

Thế nhưng, tôi phải xác định là tôi vẫn đang còn chút e sợ khi bắt buộc đọc lại số bài bác vở tương đương 14 năm ròng dồn lại. Liệu có y như coi lại phần đa tấm ảnh của bạn dạng thân tôi với đều kiểu tóc tai và bộ đồ thật ra nên đưa vào folder chắc-kiểu-này-là-mốt-hồi-đấy chăng? Ý tôi là, bạn sẽ phải có tác dụng sao, nếu phần đông gì các bạn vốn biết kiên cố hồi bấy tiếng hóa ra lại là số đông thứ nghĩ-gì-vậy-trời, xét trong hiện tại tại?

Tôi rước một cây bút đỏ, một ly Sauvignon Blanc, hít một hơi thật dài, ngồi xuống, và bước đầu đọc. Trong lúc đọc, các gì tôi đang làm, những thời gian trong cuộc sống khi tôi viết đông đảo mẩu này tự dưng ồ ạt ùa về. Tôi mau lẹ nhớ ra đã gắng óc thế não, đang lao vai trung phong khổ tứ, vẫn thức khuya dậy mau chóng ra sao, tất thảy đầy đủ nhằm mày mò ra hầu hết điều tôi đã dần hiểu về phần lớn gì căn cốt vào cuộc đời, hồ hết điều như niềm vui, khả năng hồi phục, sự kính nể, mọt kết nối, lòng hàm ân và năng lực nữa. Tôi thật vui háo hức được thông tin rằng số đông gì tôi mày mò ra trong đống bài xích vở của 14 năm ấy là, lúc ta biết điều gì đó thật sự rõ ràng thì có khả năng nó vẫn chống chịu được thử thách của thời gian.

Xin chớ phát âm sai ý tôi: chúng ta sống, và nếu khách hàng mở lòng với rứa gian, thì bạn luôn học hỏi. Nên tuy vậy lối suy nghĩ cốt lõi của tôi vẫn tương đối vững chắc, ở đầu cuối tôi đã sử dụng cây cây viết đỏ ấy để thổi lên đặt xuống, tò mò và không ngừng mở rộng một vài chân lý cũ kỹ cùng vài gọi biết thấu suốt yêu cầu rất vất vả mới gồm được. Chào mừng chúng ta tới với cuốn sách tự thú nho nhỏ tuổi của riêng tôi!

Trong khi bạn đọc về tất cả những bài học tôi đã nên vật vã tranh đấu, cần rơi nước mắt, buộc phải chạy trốn, cùng rồi con quay về, làm hòa, đùa giỡn, rồi sau rốt đã dần dần biết chắc, tôi hy vọng bạn sẽ ban đầu đặt cho bạn dạng thân chính câu hỏi mà gene Siskel đã chỉ dẫn cho tôi xuyên suốt bao năm về trước. Tôi biết rằng những gì bạn kiếm được trên hành trình dài ấy sẽ rất đáng vui thích, bởi vì thứ các bạn tìm ra, bao gồm là phiên bản thân mình.

- Oprah WinfreyTháng 9 năm 2014


Quyền năng

“Hiểu rõ hơn, làm tốt hơn.”

Maya Angelou

Bất cứ bao giờ tôi nghe ca khúc Born at the Right Time (tạm dịch: Chào đời đúng lúc) của Paul Simons, tôi nghĩ ắt hẳn anh sẽ hát về tôi. Tôi chào đời vào khoảng thời gian 1954 ở Mississippi – một bang có rất nhiều trò hành quyết linsơ(29) hơn bất kể bang làm sao ở Liên Bang – gồm thời, nếu như khách hàng là một người da màu bước trên đường, chỉ lo việc của chính bản thân mình cũng có thể biến đổi bạn thành đối tượng người tiêu dùng của lời cáo buộc hay thói đồng bóng nào kia của fan da trắng. 1 thời mà có công ăn uống việc có tác dụng tử tế nghĩa là thao tác làm việc cho một gia đình da trắng “tốt bụng”, chí ít không hotline thẳng toẹt vào mặt bạn là “đồ mọi”. Một thời, khi Jim Crow thay quyền, tình trạng rành mạch thắng thế, và các giáo viên domain authority màu, vốn đang chẳng được học tập mấy, bị buộc phải sử dụng sách giáo khoa thải ra từ phần lớn trường da trắng.

Xem thêm: Bảng Giá Xe Lexus 570 Super Sport 2020, Bảng Giá Xe Lexus 570 12/2021

Thế nhưng đúng vào năm tôi kính chào đời, một mùa đổi khác đã bắt đầu. Vào khoảng thời gian 1954, toàn án nhân dân tối cao Tối cao đã ra phán quyết trong vụ Brown kiện Ban Giáo dục(30) rằng fan da đen có quyền ngang bằng về giáo dục. Kết án này tạo thành niềm mong muốn cuộc đời hoàn toàn có thể tốt đẹp lên cho cộng đồng da đen ở mọi nơi.

Tôi luôn tin tưởng rằng thoải mái ý chí là 1 trong những quyền bẩm sinh, một trong những phần mà vũ trụ kiến thiết sẵn cho ta. Và tôi biết rằng mọi linh hồn các khao khát từ do. Vào năm 1997, khi tôi đang sẵn sàng sắm vai Sethe trong bộ phim truyện Beloved, tôi bố trí hẳn một chuyến du ngoạn dọc một phần đường tàu dưới lòng đất. Tôi hy vọng thử trải nghiệm xúc cảm của một quân lính lang thang qua rừng, tìm con đường tới một cuộc sống vượt trên kiếp quân lính – một cuộc sống mà được trường đoản cú do, tại mức căn bản nhất, nghĩa là không tồn tại một ông bà nhà nào đó bảo ta cần làm gì. Cơ mà khi tôi bị bịt mắt, gửi vào rừng, với để mặc một mình suy ngẫm xem phương hướng nào mang đến “nơi trú ẩn an toàn” tiếp theo, lần thứ nhất tôi biết rõ rằng tự do thoải mái chẳng đề nghị ở việc không có chủ nhân. Từ bỏ do tại phần có lựa chọn.

Trong phim, Sethe giải thích việc triển khai một hành trình dài mang lại xúc cảm thế này: “Có vẻ như tôi yêu thương nhiều hơn thế nữa sau lúc ta đến đây,” cô bảo. “Hay có lẽ rằng tôi biết chừng làm sao ta còn sinh hoạt Kentucky… thì bọn chúng nó vẫn chưa hẳn là nhỏ tôi để cơ mà yêu thương… Đôi khi tôi nghe thấy mấy thằng bé trai, bọn chúng cười cái giọng tôi trước đó chưa từng nghe thấy bao giờ. Đầu tiên tôi sợ chết khiếp, sợ hãi có tín đồ sẽ nghe thấy chúng nó và nổi điên lên. Rồi tôi ghi nhớ ra rằng nếu chúng nó cứ mỉm cười rũ rượi mang lại phát nhức lên ấy, thì đấy cũng chính là vết đau cùng duy tuyệt nhất trong một ngày dài của chúng.” Cô còn bảo, “Tôi tỉnh dậy vào buổi sớm và tự quyết định mình sẽ làm những gì với một ngày,” cứ như thể: Tưởng tượng xem, mình tự ra quyết định cơ đấy.

Trong suốt quá trình quay phim, tôi nhắc đi nhắc lại câu thoại ấy, cảm nhận sức khỏe hàm chứa trong đó. Trong những năm kể từ đó trở đi, lời của Sethe vẫn sống lại với tôi – tôi tận hưởng nó mỗi ngày. Đôi lúc ấy là xem xét đầu tiên nảy ra cùng với tôi trước khi ra ngoài giường. Tôi hoàn toàn có thể thức dậy vào buổi sớm và từ mình đưa ra quyết định sẽ làm cái gi trong một ngày dài – Tưởng tượng xem, mình tự ra quyết định cơ đấy. Một món quà hoàn hảo biết bao.

Điều tôi biết chắc, vớ cả chúng ta đều phải trân trọng món kim cương ấy – nhằm say sưa thích thú với nó chứ không xem như là lẽ đương nhiên. Sau sản phẩm trăm câu chuyện tôi vẫn nghe về những hành vi hung tàn trên mọi địa cầu, tôi biết rằng nếu như khách hàng là một thiếu nữ sinh ra sinh hoạt nước Mỹ, thì bạn chính là một trong số những phụ nữ suôn sẻ nhất thế gian này. Hãy vậy lấy vận may của người sử dụng và nâng cuộc sống bạn lên đến xứng với lời kêu gọi cao nhất. Hãy hiểu rõ rằng quyền được lựa chọn tuyến phố của riêng rẽ mình chính là một quánh ân thiêng liêng. Hãy tận dụng tối đa nó. Và chú ý vào hầu như khả năng.