Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra

     

Đức Phật từng dạy La-hầu-la về nói dối như “nước cọ chân không uống được, chậu rửa chân không dùng làm ăn cơm được”. Phật dạy mặc dù thế mình không rất đoan giả dụ đứng trong trường vừa lòng “sinh tồn”, phải làm sao cho sự dối kia trở thành lợi lạc, tương trợ sinh linh coi như một bề ngoài vô úy thí thậm chí phải hy sinh bạn dạng thân mình như chuyện nhắc “Nguyễn Ánh trốn vào chùa tránh nạn”.

Bạn đang xem: Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra

Nói dối được xếp vào loại chuyện muôn thuở của loài người còn nếu không nói đó là một căn bệnh. Hậu quả của nói dối nhiều khi vô thưởng vô phạt nhưng lắm dịp cũng tai hại bị tiêu diệt người. Demo hỏi có ai trong cuộc sống chẳng bao giờ nói dối. Tôi nói dối do “sự thiệt mất lòng”, tuyệt vì che đậy hồ hết điều ăn hại cho ta đến người, v.v…, âu đó cũng là dòng khẩu nghiệp!

*

Tôi thường hay đề xuất nói dối, dối chính mình – dối cùng với người, không phải sợ lộ dòng dốt của chính mình hay bít đậy mưu đồ gia dụng gì cả, kỳ thực tôi sợ tín đồ ta không tin tưởng tôi và sợ bạn ta bi hùng lòng. Lắm dịp nghĩ cũng hay, ông bà xưa lời khuyên “Đánh bội bạc quen tay, ngủ ngày quen mắt” bắt buộc xét lại nói dối các lần khiến mình nghĩ đó là sự thật có tác dụng mình hoang mang lo lắng lo lắng, ảnh hưởng đến sức khỏe, thậm chí là bị chứng thiếu tiết não vị “stress” mất! giống như gần chục năm phát âm tụng mãi một bài bác kệ sai chữ thiếu hụt câu nay hy vọng sửa lại đến đúng đúng là khó.

Xem thêm: Hình Ảnh 20-11 - Ảnh Chúc Mừng 20/11 Đẹp Nhất

Thật ra, đánh giá cho rõ bản thân sống với mẫu không thật, học với hành là nhị chuyện khó hít nhau dầu chính là cục nam châm, với cái giải pháp lệ kỷ cương, ý thức vì cái chung của cõi Ta-bà mình đang sống vẫn tồn tại kém lắm (không phải bởi vì nghèo đề xuất thế). Cấm đổ rác, ta vẫn dấm dúi đổ, bên trên xe vất vỏ hộp thải xuống mặt mặt đường là chuyện thường xuyên dẫu biết có giỏ thùng rác công cộng bên cạnh, như chú ý lũ bạn trẻ “khoe rằng tất cả học” chạy vù vượt tín hiệu đèn đỏ tự thích chí tự hào mặc mang lại nhà ngôi trường hay công an giao thông trăm lần cảnh báo lỡ bề gây tai nạn. Đó liệu có phải là mình từ bỏ dối mình khi không dặn lòng luôn sống trong chánh niệm hay mẫu tật đố “đánh trống quăng quật dùi” nay tất cả mai không?

Đức Phật từng dạy La-hầu-la về dối trá như “nước cọ chân ko uống được, chậu cọ chân không dùng làm ăn cơm trắng được”. Phật dạy tuy nhiên mình không rất đoan giả dụ đứng trong trường đúng theo “sinh tồn”, phải thế nào cho sự dối kia trở thành lợi lạc, tương trợ sinh linh coi như một vẻ ngoài vô úy thí thậm chí còn phải hy sinh phiên bản thân mình như chuyện kể “Nguyễn Ánh trốn vào miếu tránh nạn”.

Rất thường tình, đơn vị nghèo đầu tắt mặt về tối vẫn túng đành đề xuất đi vay mà cứ bảo vk con rằng bạn phong phú chút tiền nhờ cất hộ biếu đắp đổi sang ngày. Và cũng rất thường tình, giao thương mua bán khéo dối trá để kinh doanh tốt, cần sử dụng hóa hóa học giết chết môi trường xung quanh cứ bảo là xanh sạch… cứ thế, trường đoản cú mình giết thịt mình do cái tham lợi trước mắt.Có bạn ví von mượn câu của Victor Hugo “Tự do bước đầu khi ngây ngô dốt kết thúc” thành câu “Chân lý hiển lộ lúc vô minh tàn lụi. Thực sự đến khu vực khi gian dối phơi bày”.

Xét đến cùng, nói dối vẫn luôn là nói dối, cái từ ngữ vốn bao gồm mấy ai ưa. Thế nào cho được tám lợi ích trong gớm Mười điều lành, làm rứa nào nhận biết giữ mình phần đông điều dạy trong tởm Thập thiện? cùng với tôi, chẳng tra cứu đâu xa, sống thực hành theo Ngũ giới là cũng quá cực nhọc rồi. Kết luận, sự thật bao giờ cũng là việc thật, mẫu kim đậy trong túi trước sau cũng lòi ra, cầm cố thì, lỗi lầm gì mà bắt buộc nói dối để triển khai khổ mình khổ người?